KINH TỪ TÂM



Tôi từng nghe kể như vầy

Một thời, Xá vệ, tại ngay Kỳ Hoàn

Thế Tôn cho gọi chúng tăng

Các Thầy cung kính, “Thưa vâng” đáp

lời

Thế Tôn dạy chuyện ở đời

Liên quan tu tập nên người Từ Tâm

Là người rất đỗi ân cần

Thương yêu trải khắp kẻ gần người xa

Tấm lòng nhân ái bao la

Thật là thuần khiết, thật là cao thâm

Hướng về tất cả chúng sanh

Người Từ Tâm trọn quên mình mà

thương

Không vì ái luyến vấn vương

Không vì mong đợi chút đường lợi

danh

Không vì ân nghĩa riêng dành

Không vì cân nhắc với mình lạ quen

Thương người quen lẽ tất nhiên



Cũng thương những kẻ chưa quen bao

giờ

Xóa đi ngăn cách lạ xa

Xóa đi ngần ngại hững hờ bấy lâu

Tình thương lan tỏa đến đâu

Giúp xây nơi ấy nhịp cầu cảm thông

Người Từ Tâm đủ bao dung

Đủ lòng độ lượng, đủ lòng thương yêu

Với người mưu hại đủ điều

Bất nhân, ác cảm, gây bao hận thù

Người Từ Tâm trước như sau

Trải lòng ra mãi, đậm sâu thương

người

Với người oán ghét bao đời

Nguồn thương yêu ấy làm vơi tị hiềm

Chuyện không hay chẳng trách phiền

Cho vơi bớt những nghiệp duyên với

người

Người Từ Tâm trước muôn loài

Đem lòng thương xót cảnh đời không

may

Thương người sống kiếp đọa đày



Làm thân cầm thú nghiệp gây chẳng

lành

Hoặc loài ngạ quỷ vô hình

Hoặc trong địa ngục, tội tình vương

mang

Từ Tâm như ánh trăng ngàn

Dịu dàng soi thấu mọi đường trầm

luân

Ở đâu có chúng hữu tình

Thì nơi ấy có Từ Tâm hướng về

Như tàn lá mát rộng che

Chúng sanh vô lượng Tâm Từ vô biên

Tâm Từ như suối triền miên

Thấm vào mạch sống mọi niềm an vui

Tâm Từ làm gốc vun bồi

Cho người cao thượng cho đời thăng hoa

Thấy người khổ nạn khó qua

Lòng mình đau xót như là khổ chung

Thấy người hạnh phúc thành công

Lòng mình vui sướng như cùng vui

theo

Thấy người lầm lỗi ít nhiều

Lòng mình tha thứ mến trìu càng hơn

Người Từ Tâm sống vẹn tròn

Thương yêu bình đẳng sắt son bền

lòng

Cho dù không ước không mong

Phước lành tự đến do công đức thành

Một là ngủ được an lành

Bởi lòng mình đã chân thành thương

yêu

Bởi không lừa lọc dệt thêu

Bởi không toan tính lắm điều chua

ngoa

Tâm mình không gợn xấu xa

Tham lam, sân hận, si mê mịt mờ

Đầu hôm đến lúc tinh mơ

Khổ ưu lặng tắt, thới thơ giấc nồng

Hai là rời bước khỏi giường

Lòng mình một mực bình thường yên

vui

Khi đi đứng, lúc nằm ngồi

Không còn tiếc nhớ, đua đòi, ước ao

Từ Tâm hóa giải đẹp sao

Muộn phiền, sân hận tan vào hư không

Lòng mình luôn giữ trắng trong

Nguồn an lạc trải tựa đồng bao la

Ba là từ ái lan xa

Làm cho cảm ứng chan hòa rộng theo

Ai ai cũng thấy mến yêu

Đem lòng ngưỡng mộ người nêu Tâm

Từ

Bốn là loài chẳng phải người

Một khi cảm nhận biết người Từ Tâm

Cũng dành cho những tình thâm

Hộ trì người được những thành tựu vui

Năm là Thiên chúng cõi Trời

Xưa kia tu tập nên người Từ Tâm

Thấy người nào tính ai lân

Nay theo gia hộ để cùng tiến tu

Sáu là hiểm nạn đang chờ

Dầu sôi lửa bỏng mịt mờ kiếm cung

Cùng bao nhiêu thứ độc trùng

Không sao xâm phạm đến vùng trú

thân

Bảy do huân tập Từ Tâm

Thác sanh Phạm chúng làm dân cõi

Trời

Được nhiều phước báo tuyệt vời

Và Tâm Từ được trau dồi hơn thêm

Tám là đầy đủ thiện duyên

Người Từ Tâm biết thường xuyên

chuyên cần

Làm cho đức hạnh được thuần

Thành vườn ruộng tốt gieo trồng Đại

Bi

Đượm nhuần vô ngã vô si

Con đường giải thoát bước đi thêm gần

Khéo an trú, khéo tác thành

Thân tâm an ổn, vững vàng lắng sâu

Tâm Từ khi được khéo tu

Làm cho kiết sử bị mau yếu dần

Không còn dấu vết tham sân

Niết Bàn hiển lộ thênh thang giữa đời

Thế Tôn thuyết giảng mấy lời

Các Thầy vui nhận, tin, rồi làm theo

Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. (3 lần)



Không truy tìm quá khứ

Không ước vọng tương lai

Quá khứ đã qua rồi

Tương lai lại chưa đến



Chỉ có pháp hiện tại

Tuệ quán chính là đây

Bất động chẳng lung lay

Hãy thực hành như thế



Không một ai biết trước

Cái chết đến lúc nào

Tử thần có đợi đâu

Làm sao điều đình được



Vì thế nên nỗ lực

Tinh tấn suốt đêm ngày

Tỉnh giác từng phút giây

An trú bằng chánh niệm



Như vậy mới xứng đáng

Người biết sống một mình

Kẻ ấy đã tôn vinh

Đạo nhiệm mầu vô thượng


                                               Tác Giả : Nghiêm Thuận Nghĩa